Nghiệp…

vòng vo luân hồi
bao giờ mới thôi
tái sanh tạo nghiệp
đời đời lôi thôi…..

*****

tôi sống Sài Gòn đủ mười năm
một đêm bỗng thấy ánh trăng rằm
tha hương viễn xứ đời hoa lá
một buổi ru hồn nhớ xa xăm…..

*****

đời người như thế đấy
tỉnh lại xác thân khô
đương khi ngày nắng đổ
bỗng một cơn mưa rào…
*****

ngày hết ngày không biết dạt về đâu
bước lang thang đêm tối phủ ngập đầu
một lối nọ dấu chân dầy mặt đất
trời hoang vu lất phất giọt mưa nào.

*****

cà-phê buổi sáng
khí lạnh ngập-tràn
mây xẻ đôi hàng
một gã lang thang…

*****

nghe lời ông Tạ Tỵ
hít thuốc trong bóng đêm
thấy gì bay lên hỉ
vùng tăm-tối đen sì…

*****

đêm về qua con ngõ hẹp
mùa thu đã khuất bấy bao lâu
còn đâu mùa hẹn cũ
bốn mùa chưa đủ nghĩa yêu thương…
*****

trong cái buồn dễ hiểu
ta chợt nhận ra mình
giữa muôn trùng ảo diệu
một kiếp sống điêu linh…

*****

Lầm Bầm